Trên xe ngựa trở về.
Thôi Kiệm và ta ngồi mỗi người một bên.
Ta suy nghĩ rất lâu, những lời nói này cứ quay đi quay lại ở trong bụng mãi.
Cuối cùng ta không nhịn được, hỏi: “Thôi Kiệm, có phải là chàng chưa bao giờ…”
Ta còn chưa nói xong, xe ngựa đột nhiên bị chặn lại.
Bên ngoài không biết từ lúc nào đã bắt đầu mưa phùn.
Ta nhìn qua khe rèm xe, nhìn vào làn mưa rơi trên mái tóc đen nhánh của một thiếu nữ.
Tùy Ương Ca nói: “Phụ hoàng muốn ban hôn cho ta!”
“Thôi Kiệm, chàng thật sự nỡ bỏ ta sao?”
Tuy rằng nàng ta hỏi hắn, nhưng giọng nói đầy tự tin, như thể chắc chắn y sẽ không nỡ.
Nàng ta luôn thẳng thắn cùng phô trương như vậy, tựa như ánh mặt trời gay gắt.
Đó là điều mà ta không thể học được.
Ta vô thức quay đầu nhìn Thôi Kiệm.
Đôi mắt y đen thẫm, không chớp mắt nhìn thẳng về phía trước, đối diện với Tùy Ương Ca qua tấm rèm xe.
Ta luôn cảm thấy, ta không nên ngồi ở đây.
Thế là, ta hỏi:
“Có cần ta tránh mặt không?”
“Ta có thể xuống xe, dù sao cách phủ cũng không còn xa nữa…”
Lời ta chưa dứt, chưa kịp đợi câu trả lời của Thôi Kiệm, ta đã nghe thấy Tùy Ương Ca hét lên một tiếng: “Tùy Chiết Ý, sao ngươi lại ở đây!”
Thôi Kiệm nhíu mày, nói: “Điện hạ, xin hãy tự trọng.”
Nói rồi, y ra lệnh cho người đánh xe đi.
Người đánh xe quất roi, Tùy Ương Ca đành phải lùi sang một bên.
Trong xe ngựa lại trở nên yên tĩnh.
Cho đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/may-man-duoc-gap-nguoi-guong-mat-tua-hoa-dao/5212440/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.