Ngày ta đi tìm Thôi Kiệm.
Ta thấy tiểu thiên kim của phủ tướng quân đang quấn lấy hắn, líu lo nói gì đó.
Hai má nàng ta ửng hồng, đôi mắt đầy vẻ sùng bái và ngưỡng mộ.
Từ trạng nguyên áo gấm cưỡi ngựa, đến tể phụ trẻ tuổi nắm giữ quyền lực. Hơn nữa, Thôi Kiệm còn có một dung mạo đẹp như ngọc.
Bên cạnh y dường như chưa bao giờ thiếu những bóng hồng.
Nếu là trước đây, ta nhất định sẽ xông tới để tuyên bố chủ quyền, cảnh cáo nàng ta vài câu.
Nhưng giờ đây.
Không biết vì sao, lòng ta không chút gợn sóng.
Có lẽ là do Mẫu hậu đột ngột qua đời.
Thân phận của ta từ đại công chúa chính thống đứng đầu, chỉ còn là chính thê bị Thôi Kiệm ghét bỏ.
Đất phong của ta cũng từ Minh Châu giàu có ban đầu trở thành Mân Châu xa xôi hẻo lánh man rợ.
Liên tiếp gặp phải những chuyện này, khiến ta buộc phải tỉnh táo khỏi thứ ái tình đó.
Thôi Kiệm nhìn về phía ta.
Đôi mắt lạnh lùng, dài hẹp của y dừng lại trên người ta một thoáng rồi quay đi.
Mặt hồ tĩnh lặng, chỉ có sự lạnh lẽo.
Y nói gì đó với tiểu thiên kim của phủ tướng quân.
Tiểu thiên kim không tình không nguyện mà rời đi.
Khi nàng ta lướt qua ta, nàng ta đã cố tình va mạnh vào ta một cái.
Nàng ta hừ lạnh một tiếng, nói: “Thích cướp nam nhân như vậy, thì đừng trách ta cướp lại nam nhân của ngươi.”
Ta cướp sao?
Có lẽ là cướp rồi.
Năm đó, tân khoa trạng nguyên cưỡi ngựa dạo phố.
Bất chợt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/may-man-duoc-gap-nguoi-guong-mat-tua-hoa-dao/5212439/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.