Mùa hè đến gần, tiếng ve kêu râm ran khắp nơi, cái nóng cũng tăng cao hơn nhưng nơi nơi đều có điều hòa nên cũng không ảnh hưởng quá nhiều. Nhưng có lẽ do mức tiêu thụ điện năng quá cao khiến cho đường dây điện của khu phố bị hỏng.
Tiệm hoa và cả tiệm sửa xe cũng không tránh khỏi, đều phải nghỉ tay ăn trưa sớm hơn mọi ngày.
Vân Tịch quyết định sẽ ăn trưa ở ngoài bóng cây râm mát ngoài cửa. Bọn A Sướng thấy thế vừa định đi qua, đã bị Lưu Vũ kéo lại.
“Nháo cái gì, ở yên đây.”
“Nhưng chị Vân Tịch ngồi ăn một mình chán chết.”
“Muốn đi cũng là người khác, các cậu đừng có nháo nữa.”
Lưu Vũ nhìn về phía cầu thang, Phùng Thiệu Sơn tay cầm hộp cơm, mắt không nhìn bọn họ đi thẳng ra cửa.
Vân Tịch đang ăn cơm, thấy anh: “Ông chủ Phùng, ăn cơm sao?”
“Cô cũng thế sao?” Phùng Thiệu Sơn biết rõ còn cố ý hỏi.
“Đúng thế, anh ngồi đây ăn cùng tôi đi, gọi cả mấy người kia nữa.”
“Làm phiền cô rồi. Bọn họ đang ăn ở phòng làm mát động cơ rồi. Trong ấy hơi chật nên tôi ra đây.”
Nếu bọn A Sướng mà nghe được sẽ trợn trắng mắt mất, phòng làm mát động cơ hiện tại còn rất nhiều chỗ mà, ông chủ muốn nằm ra lăn lộn cũng không thành vấn đề…
“Mọi người làm việc nặng thế này, mà ăn vậy có phải là hơi ít không?”
Vân Tịch nhìn hộp cơm trong tay anh, thật sự là quá đơn giản rồi. Vài con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/may-bay-ngang-nui/3031072/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.