“… Quý Phi nương nương nói đùa.”
Thư Phi thật sự sắp cười không nổi.
Dưới chân nàng ta nhẹ nhàng giật giật, muốn tránh thoát khỏi cái ôm của Liên Đáp Ứng...
Lúc này Liên Đáp Ứng xem Thư Phi thành rơm rạ cứu mạng. Trước khi chuyện này chưa được giải quyết xong, sẽ không buông ra.
Nếu như Thư Phi cũng mặc kệ nàng ta, vậy nàng ta thật sự… Liên Đáp Ứng không dám nghĩ sâu.
Hiện tại chỉ có thể nguy hiểm đắc tội Thư Phi, mới có thể ở trước mặt Quý Phi và bệ hạ giữ tính mạng của mình.
“Liên tỷ tỷ vẫn nên buông Thư Phi tỷ tỷ ra đi.”
Ngu Đại mở miệng nói tiếp: “Nếu là muội muội thật sự muốn làm gì ai, Thư Phi tỷ tỷ cũng ngăn không được nha.”
Nói xong, nàng cười khẽ vài tiếng, làm như thật sự xem những lời này trở thành trò đùa.
Người nói vô tình, người nghe có tâm.
Liên Đáp Ứng cứng đờ cả người, tay ôm đùi cũng buông ra một chút.
Nàng ta nghĩ, Thư Phi sẽ vì nàng ta mà náo loạn với Quý Phi sao? Sẽ không.
Thư Phi sẽ ở trước mặt bệ hạ giúp nàng ta cầu tình rồi đắc tội Quý Phi sao? Sẽ không.
… Ngu Đại, tiểu tiện nhân này nói rất đúng.
Nếu Ngu Đại thật sự có tâm tư muốn giết mình, Thư Phi bảo vệ được sao… Bảo vệ không được…
Lần đầu tiên Liên Đáp Ứng ý thức được sự đáng sợ của Quý Phi.
Nàng đáng sợ ở chỗ chưa bao giờ biểu hiện mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-so-tay-nguoc-can-ba-cua-chuyen-gia-tra-xanh/2529367/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.