Editor: Bạch Diệp Thảo
Bắc Vũ Đường lau máu tươi bên khoé môi, đứng bên cạnh y, an tĩnh nhìn tất cả trước mắt.
Yểm nghiêng đầu nhìn nàng, "Ngươi không cầu tình cho chúng?"
Bắc Vũ Đường nhìn y, "Ta cầu tình, ngài sẽ bỏ qua cho họ sao?"
Giọng nói chắc chắn làm y sửng sốt, không tự giác mà cong môi lên.
"Không." Yểm lạnh lùng nói.
Đáp án này nàng đã sớm đoán được.
Khi họ dám ra tay với y, dám kiêu ngạo ra lệnh cho y, y đã không định buông tha họ. Nếu họ rời đi lúc nàng nhắc nhở, có lẽ còn có một con đường sống.
Đáng tiếc, trên đời này không có nếu.
Không ít người lộ vẻ cầu xin, chỉ là sự cầu xin của họ, trước mặt một nam nhân hình thành từ vô số oán niệm... nhỏ bé không đáng kể.
Ác yểm, ma tôn sư, sao có thể là người thiện lương.
Chỉ gần mười lăm phút, đám người mới nãy còn vây quanh giờ đã biến mất. Khi người cuối cùng biến mất, vầng hào quang kia đã biến mất theo.
Yểm nhìn máu tươi còn chưa khô bên môi nàng, cảm thấy màu đỏ này thật chói mắt.
Trong tay y xuất hiện một bình sứ, sau đó y ném bình sứ lên người Bắc Vũ Đường.
Bắc Vũ Đường lần này thông minh không dám ăn.
Lỡ giống lần trước thì nàng chịu rồi.
Yểm thấy nàng không ăn đồ mình cho, lại lấy đan dược trong nhẫn trữ vật ra, khẽ cau mày.
Bắc Vũ Đường nhạy bén nhận ra, lập tức nói: "Yểm đại nhân, đan dược ngài cho quá quý, đan dược trân quý như vậy, ta phải cất thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-nghich-tap-boss-than-bi-dung-treu-choc-lung-tung/964550/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.