Editor: Bạch Diệp Thảo
Đại năng Nguyên Anh biết mình không thể trốn thoát, vẻ mặt dữ tợn gầm lên một tiếng, "Ta liều mạng với ngươi!"
Bắc Vũ Đường thấy trên đỉnh đầu người nọ xuất hiện một em bé nộn nộn trơn bóng, vẻ mặt dữ tợn nhìn họ, đứa trẻ kia còn không ngừng phình lên.
Nguyên Anh tự bạo, uy lực đủ để san bằng thạch thất thành bình địa.
"Muốn tự bạo, ngươi cũng không có cơ hội đó."
Một đôi tay to bóp lấy Nguyên Anh đang không ngừng bành trướng, đứa bé Nguyên Anh giống như bóng cao su xì hơi, cuối cùng bị bóp nát, mảnh nhỏ linh hồn bị sương mù đen cắn nuốt.
Từ khi họ xuất hiện đến đoàn diệt chỉ tốn hai phút.
Nam tử áo đen nhìn Bắc Vũ Đường còn đứng tại chỗ, "Có phải ngươi cũng muốn giống chúng không?"
Bắc Vũ Đường lập tức đuổi kịp y.
Rời khỏi thạch thất là một con đường dài, không biết có phải là vì chủ nhân của nó đã thức tỉnh hay không, toàn bộ đường đi được thắp sáng, vách tường giống như được dát một lớp bột bạch sáng, hình thành một hành lang dài toả ra ánh sáng xanh.
"Không biết tên huý của tôn giả là gì?" Bắc Vũ Đường cẩn thận hỏi.
Nam tử áo đen lành lạnh liếc nàng một cái, "Gọi chủ nhân."
Ách......
Bắc Vũ Đường yên lặng chịu đựng, "Chủ... Chủ nhân."
Nam tử áo đèn giống như hoàn toàn không nhìn thấy nàng không cam tâm tình nguyện, "Biết vì sao ta chỉ giữ ngươi lại không?"
"Thỉnh chủ nhân chỉ giáo."
Nam tử áo đen cong môi, "Còn tính thông minh, không nói ra câu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-nghich-tap-boss-than-bi-dung-treu-choc-lung-tung/964549/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.