Editor: Bạch Diệp Thảo
Nàng hẳn là rất tin tưởng vào y thuật của mình nên mới dám dẫn theo người nhà đi cùng.
Nếu làm không tốt, vậy thì họ sẽ chôn cùng nàng.
"Nếu ngươi muốn, có thể." Thủ vệ nói.
"Cảm ơn."
Người chung quanh nhìn bóng dáng họ rời đi, khẽ thì thầm to nhỏ.
"Trời ơi, nàng ta vậy mà dám bóc hoàng bảng này."
"Nàng ta có phải không đọc kỹ nội dung không thế. Nếu trị không khỏi là phải để mạng lại đó."
"Người có thể định ra quy củ tàn nhẫn như thế cũng chỉ có Tả gian thần."
"Người này là nữ." Có người ngạc nhiên ra tiếng, vẻ mặt kinh ngạc.
Lập tức có người khinh bỉ: "Một nữ nhân thì biết quái gì về y, thật là thật giả lẫn lộn."
"Haha, ta thấy hẳn là ả bị một ngàn lượng hoàng kim trên hoàng bảng làm mê mắt."
"Vì tiền tài mà đi cứu gian thần kia, chết xứng đáng." Có người căm giận nói.
"Người chết vì tiền, chim chết vì mồi."
"Bọn họ rõ ràng là đi chịu chết mà. Một nữ nhân thì biết gì về y thuật được chứ. Phải biết là ngự y trong Hoàng cung còn không trị được, bọn họ đi cũng chỉ là chịu chết."
Dọc đường có vô số người khinh bỉ và cười nhạo, Bắc Vũ Đường rất bình tĩnh, nhưng đám Lôi Thiên lại tức đến đỏ bừng mặt.
Bốn người cứ như vậy bị đưa vào phủ để của Tả phụ, phủ đệ rất lớn, chiếm diện tích mười mẫu, ở kinh thành tấc đất tấc vàng này, chỉ sau Vương phủ của hậu duệ hoàng thân quốc thích thôi, thậm chí có Vương phủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-nghich-tap-boss-than-bi-dung-treu-choc-lung-tung/964506/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.