“Buông ta ra!” Lâm Bình Nhi dùng tay còn lại kéo tay Linh Ưu ra, nhưng mà dù là làm sao cũng không kéo ra được, lại còn bị nắm đến phát đau.
Linh Ưu cũng không thèm bắt cô ta lâu làm gì, cũng nhanh chóng thả ra.
“Triệu Nghiên Đổ! Ngươi nghĩ ngươi đang làm gì vậy hả?!?” Lâm Bình Nhi xoa xoa tay, cực kỳ tức giận mà nói.
“Vậy thì ngươi nghĩ là ngươi đang làm gì?” Linh Ưu lạnh mặt hỏi lại.
“Ta đang làm gì!”
“Thế nào? Chắc ngươi không phải không biết thân phận của ta chứ? Trước đây có thể là vai vế của ta thua ngươi, nhưng mà hiện tại thì không giống. Bây giờ ta là Vương phi, ngươi gặp ta không chỉ không hành lễ mà còn vênh váo như vậy, đây là ngươi đang coi thường Hoàng Tộc. Thế nào? Muốn làm phản sao?” Linh |Ưu cực nhanh nói hết một hơi.
Sau đó lại còn vô cùng nghiêm túc mà nhìn Lâm Bình Nhi, quăng nồi một cách vô cùng nghiêm túc.
“Ngươi...” Lâm Bình Nhi nghe cô nói như vậy thì liền há hốc miệng, trợn trừng mắt mà nhìn Linh Ưu.
“Có hành lễ hay không đây?” Linh Ưu nhàm chán ngáp một tiếng, bộ dạng cực kỳ thiếu kiên nhẫn, đến mức thịt trên mặt cũng run run.
“Lâm Bình Nhi, bái kiến An Nhàn Vương phi!!” Lâm Bình Nhi nghiến răng nén giận mà cúi người xuống hành lễ.
Nàng ta dù sao thì cũng không phải là một cái đồ ngu, cũng đã bị quăng cho cái nồi to tướng như vậy rồi. Nếu như nàng ta không vứt đi thì người chịu thiệt đến cuối cùng vẫn là nàng ta.
Tạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-he-thong-muon-ta-lam-phan/1600849/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.