Edt : Nhan
Gã kia cuống quít trốn sau lưng Khúc Yên: “Ngươi đừng làm loạn! Giết nhầm nữ nhân của ngươi cũng đừng trách ta!”
Mạc Bắc Đình khinh thường cong môi, lạnh lùng cười, không nhanh không chậm nói: “Sao, chỉ nghe danh sát thần, chưa từng nghe qua danh xưng tay súng thiện xạ?”
Gã kia câm như hến.
Chính là cố kỵ điểm này, hắn mới không để cho thủ hạ cùng nhau xử lý, cùng nhau nổ súng.
Bởi vì, dù chỉ trong nửa giây, Mạc Bắc Đình cũng có bản lĩnh giải quyết hắn trước.
Hắn rất tiếc mạng, nguy hiểm thế này, hắn không dám.
“Được! Bây giờ ngươi nhích sang bên chút!” Gã không bày trò nữa, quát lớn, “Chờ bọn ta lên thuyền hết, tự nhiên sẽ trả người lại cho ngươi!”
Mặt Mạc Bắc Đình không gợn sóng, kéo chân trái bị thương, từng bước từng bước lùi về khu đất trống bên cạnh.
Gã kia mang theo Khúc Yên cùng một đám thủ hạ chạy về phía bên bờ.
Đợi đến khi tất cả mọi người lên thuyền, bọn hắn mới đẩy Khúc Yên ra.
Khúc Yên quay đầu, chỉ thấy đám cướp kia khởi động thuyền, lái thuyền đi xa.
“Em có bị thương không?” Mạc Bắc Đình ở phía xa cất giọng hỏi.
Hắn một bên hỏi, một bên chậm rãi kéo chân đi về phía cô.
“Tôi không sao.” Khúc Yên lắc đầu.
Cô bị dây thừng cột tay chân, không cử động được, thời điểm vừa mới bị đẩy ra khỏi thuyền, có chút trầy da.
Mạc Bắc Đình đi đến bên người cô, rút chủy thủ bên trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/3330994/chuong-200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.