Editor : Nhan
Dạo này nắng quá, bão nhẹ cho mát nào~~
______________________________
Mạc Yên Yên giả dịu dàng ngoan ngoãn, trả lời: "Đúng lúc tôi đi dạo ở gần đây thì trùng hợp gặp Mạc nhị thiếu. Ngài ấy nói biết tôi, tôi tò mò không biết có chuyện gì xảy ra, liền cùng ngài ấy đến đây."
"Cô giả mất trí nhớ rất giống." Mạc Bắc Đình cười nhạt một tiếng, mang theo khí thế lạnh lẽo, "Đáng tiếc cô bỏ lỡ một chi tiết. Cô không nên vừa vào cửa đã gọi tôi là đốc quân, một người mất trí nhớ như cô thì sao lại nhận ra tôi?"
"Đốc quân hiểu lầm rồi......" Mạc Yên Yên giả vội vàng giải thích, "Bởi vì Mạc nhị thiếu gọi ngài là anh cả nên tôi mới đoán được ngài là đốc quân."
"Có đạo lý, nhưng tôi không tin --"
Lời còn chưa dứt, Mạc Bắc Đình móc súng ra, họng súng chĩa thẳng vào đầu Mạc Yên Yên giả.
Trong chớp mắt, Mạc Yên Yên giả cũng lấy súng ra từ trong ngực, nhanh chóng bóp cò, phanh một tiếng thật lớn!
Khúc Yên ở sau lưng Mạc Bắc Đình nhìn rất rõ ràng, mục tiêu của Mạc Yên Yên giả kia cũng không phải Mạc Bắc Đình mà là Mạc Nam Thần bên cạnh.
Cô không chút nghĩ ngợi bổ nhào về phía Mạc Nam Thần!
Đạn sượt qua cánh tay cô, vạch ra vết máu.
Cô không rảnh bận tâm chút đau đớn ấy, quay đầu nhìn về phía Mạc Bắc Đình, la lên: "Đốc quân, ngài không có việc gì......"
Chữ cuối cùng ' chứ ' còn chưa đến miệng, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/3330666/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.