Editor : Nhan
“Anh cả, anh mượn cớ này cũng quá hoang đường rồi!” Mạc Nam Thần tức giận, “Anh nói bắt liền bắt, em hỏi anh là nguyên nhân gì thì anh cũng không chịu nói. Bây giờ lại giở trò với cô ấy, anh căn bản chính là vừa ý cô ấy, đúng không?”
Mạc Bắc Đình bước về phía hắn ta, đoạt súng trong tay, trong giọng nói lạnh lùng mang theo sự giận dữ: “Đủ rồi, không được làm loạn nữa. Một ca nữ mà thôi, em muốn gây chuyện đến lúc nào?”
Mạc Nam Thần không phục: “Ca nữ thì sao chứ? Em thích nghe cô ấy hát. Anh cả, anh có thể trong sáng hơn được không, em không có ý nghĩ bẩn thỉu gì với Mẫu Đơn, em chỉ đơn thuần thưởng thức tài hoa của cô ấy. Anh không thể tùy tiện bắt người vì muốn ngăn cản em qua lại với một ca nữ!”
Mạc Bắc Đình liếc hắn một cái, lười nói : “Ra ngoài.”
Bạch Mẫu Đơn đâu phải ca nữ, cô ta là nữ đặc công.
Cũng chỉ có em trai ngốc này của hắn mới có thể tin tưởng.
“Anh giao cô ấy cho em thì em mới đi.” Mạc Nam Thần nói xong liền đi về phía bàn đọc sách.
Mạc Bắc Đình đưa tay cản lại, không khách khí vặn cánh tay của hắn: “Làm càn.”
Mạc Nam Thần đau đến đỏ mặt, chịu đựng không la lên, đứng đối diện Khúc Yên, nói: “Cô đừng sợ, tôi nhất định sẽ cứu cô.”
Khúc Yên hất vài sợi tóc lòa xòa trước mặt, mở miệng nói: “Nhị thiếu, ngài nhận lầm người rồi, tôi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/3330653/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.