Dung mạo của hắn tựa như món quà của trời cao, mỗi ngũ quan đều tinh xảo xinh đẹp.
Hàng mi dài đen nhánh, đôi mắt cong cong, lông mi dày lại dài, rủ xuống như chiếc quạt nhỏ.
Mũi cao thẳng, khóe môi tự nhiên cong nhẹ, dưới ánh trăng chiếu xuống như toát lên một tầng ánh sáng, mờ ảo lại mê người.
Rất muốn cắn một cái......
Khúc Yên vỗ mặt mình "ba" một cái.
Ai, nghĩ gì thế!
Đó cũng không phải là đùi gà!
Âm thanh vỗ mặt trong đêm tối cực kì rõ ràng, nhưng người cảnh giác như Mục Hàn lại hoàn toàn không tỉnh lại.
Khúc Yên không khỏi hoài nghi nhíu nhíu mày.
Cô đứng dậy, nhẹ nhàng đến gần hắn, lúc này mới thấy rõ trên mặt hắn đỏ ửng khác thường.
"Mục Hàn?" Cô thử gọi hắn.
"Ưm......" Hắn mơ hồ đáp lại, chậm rãi mở to mắt.
Đôi mắt đen như hắc thạch, có mấy phần mê ly.
Thường ngày lạnh lùng sắc bén đều biến mất, lúc này mới có sự yếu ớt mờ mịt mà thiếu niên mười sáu tuổi nên có.
"Mẫu hậu......" Hắn nói mớ, không tỉnh táo lắm, bắt được tay Khúc Yên, cầm thật chặt, "Mẫu hậu đừng đi...... Xin người, đừng tự vẫn......"
Tâm Khúc Yên mềm nhũn, nói khẽ: "Đừng sợ, ta ở đây cùng con."
Căn cứ theo những gì cô biết, ngày Yến quốc bị diệt, mẹ hắn bị quân địch phá thành xông vào cung bắt giữ, lăng nhục tại chỗ, cuối cùng treo cổ tự vẫn trong cung điện.
Năm đó hắn mới 13 tuổi, lúc mạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/2547753/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.