Mục Hàn nghe được lời cô nói có chút sững sờ, còn không kịp suy nghĩ ý nghĩa sâu xa trong đó liền cảm giác được bàn tay nhỏ của cô lướt qua phần bụng hắn nhẹ nhàng.
"Ai nha, chính là chỗ này!" Khúc Yên ấn một chút, "Đan điền."
Mục Hàn cứng ngắc không dám động.
Đương nhiên, bây giờ hắn bị điểm huyệt cũng không động được.
"Nha đầu......" Hắn cắn chặt răng, tiếng nói cơ hồ là từ trong cổ ép ra, vừa phẫn nộ vừa xấu hổ nói không nổi, "Cô nương không dừng tay lại, ta sẽ giết cô nương!"
Khúc Yên mắt điếc tai ngơ, cúi đầu nhìn vị trí đan điền của hắn, bỗng nhiên sững sờ.
Bên cạnh đan điền có một vết bớt hình hỏa diễm.
Màu sắc đỏ thắm, sinh động như thật.
"Đây là......" Cô không kiềm chế được duỗi ngón tay chạm nhẹ ấn ký hỏa diễm.
Mục Hàn nhắm chặt mắt lại.
Dục niệm nơi đáy lòng hắn cuồn cuộn nhưng lại có một loại cảm giác xa lạ cổ quái.
"Là ngươi tự tìm." Hắn khàn khàn nói.
Hắn bị cô bức đến ranh giới cuối cùng, cũng không quan tâm kết quả việc cưỡng ép xông phá huyệt đạo là gì, vận khí.
Khúc Yên không phát giác, cô nhìn chăm chú bớt hỏa diễm, tinh thần hốt hoảng, chỗ mềm mại nhất trong lòng tựa hồ có một chút đau đớn.
Chính cô cũng không phát hiện, trong mắt đột nhiên rơi lệ.
"Ta đã đã cảnh cáo ngươi!" Mục Hàn đột nhiên xông phá huyệt đạo, động tác dũng mãnh như sấm, bỗng nhiên ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/2547723/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.