Đến tiếng kêu thảm thiết gã còn không phát ra được, đầu đầy mồ hôi lạnh, lắp bắp nói: "Không, không phải độc...... Là xuân dược, không có thuốc giải......"
"Vô sỉ!" Đáy mắt Mục Hàn bỗng dâng lên sát ý.
Lại là loại dược bẩn thỉu như thế!
Loại háo sắc ti tiện này, chết chưa hết tội!
Mục Hàn tung chưởng, nhắm ngay đỉnh đầu gã đánh xuống.
Khúc Yên nhanh chóng giữ hắn lại: "Hàn ca ca, huynh đừng giết người."
Cô nắm chặt tay hắn, túm hắn đi, "Huynh bẻ gãy hai cánh tay hắn là đủ rồi, chúng ta đi thôi."
Tay Mục Hàn bị tay nhỏ của cô dắt, xúc cảm mềm mại nhẵn nhụi quen thuộc lần nữa trở về, đáy lòng hắn kỳ quái khẽ động.
"Chúng ta trở về khách điếm!" Khúc Yên lôi kéo hắn, không muốn hắn lại sa vào tâm ma thị sát, bước càng nhanh, "Ta cảm giác dược hiệu cũng sắp phát tác...... Sau khi trở về khách điếm, huynh giúp ta tìm tiểu nhị lấy nước, ta muốn ngâm nước lạnh."
"Được." Mục Hàn cảm thấy lòng bàn tay cô càng ngày càng nóng, hơi thở tựa hồ cũng càng ngày càng gấp rút.
Trong lòng hắn căng thẳng, ôm cánh tay chế trụ eo cô, vận khởi khinh công mang theo cô chạy vội trở về khách điếm.
"Cô nương nghỉ một lát trước, ta đi múc nước!" Mục Hàn đặt cô trên giường, lập tức quay người chạy ra ngoài.
Hắn sợ tiểu nhị chậm chạp, tự mình đi hậu viện múc nước trong giếng, rất nhanh đã rót đầy một thùng gỗ lớn mang lên.
Khúc Yên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-benh-kieu-nam-chu-han-lai-ghen-ti/2547720/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.