"Đi nghỉ ngơi đi, mẹ biết gần đây con ngủ không được".
"Con không sao, mẹ về đi".
...
Cánh tay Hạ Khang Dụ đang nắm đột nhiên cử động nhẹ, ngón cái hơi nhấc nhẹ lên, điều này Hạ Khang Dụ có thể cảm nhận được.
Hắn nhếch nhẹ mày, đưa đôi mắt nhuốm mệt mỏi vì mất ngủ mà nhìn vào gương mặt rồi đôi mắt đang nheo lại của cô, tay hắn cũng vô thức nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn hơn.
Phu nhân Cẩn đứng bên cạnh cũng ngạc nhiên không kém, bà vui mừng mà nhấn chuông gọi bác sĩ ở đầu giường.
Hi Văn từ từ mở đôi mắt nặng trĩu đã nhắm lại rất lâu của mình ra. Hình ảnh mờ mờ của trần nhà ngày càng hiện rõ trong mắt cô, tiếp đó cô đưa mắt chậm rãi nhìn xung quanh thì thấy phu nhân Cẩn mặt đầy lo lắng cho mình.
" Văn Văn tỉnh rồi. Tốt quá, tốt quá" Bà cười vui vẻ, nắm lấy tay cô.
Điều này khiến Hi Văn rất vui nhưng trong lòng lại đầy hụt hẫng.
Trong vô thức cô đã nghĩ người ở bên cạnh nắm tay cô sẽ là Hạ Khang Dụ nhưng mà hắn lại không ở đây...
" Mẹ...Dụ...đâu rồi ạ?" Vừa mới tỉnh dậy nên Hi Văn còn khá yếu, cô cố gắng thều thào hỏi.
Khang Dụ bận công việc vừa mới đi...Con nghỉ ngơi trước, lát nữa mẹ gọi cho Khang Dụ tới..." Phu nhân Cẩn không tự nhiên mà kiếm cớ.
Khi thấy Hi Văn từ từ mở mắt ra, Hạ Khang Dụ đã rất vui mừng mà khoé miệng cong lên nhưng không hiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-troi-cua-rieng-anh/3644824/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.