Diệu Diệu gần đây vẻ mặt phấn chấn, không lúc nào là không cười, gương mặt như được phủ thêm một lớp mật khiến cô càng thêm quyến rũ.
Bạch Lập Nhân sau khi xuống lầu lấy văn kiện, khi đi lên lại ôm theo một bó hoa.
“Cừa hàng hoa đưa đến.” Anh đem bó hoa bách hợp to đùng đặt trước mặt Diệu Diệu.
Thực sự xứng đáng với cái tên ‘hoa bách hợp’, chỉ cần gom một đống hoa bện lại rồi xịt vào đấy vô số loại nước hoa rẻ tiền là thành mùi, mũi anh muốn nổi dị ứng rồi!
“Cảm ơn.” Diệu Diệu nở nụ cười câu hồn đoạt phách với anh.
“Thư kí Liêu, chú ý chút, đừng gây ảnh hưởng nơi công sở! Nếu mà gây đồn đãi linh tinh thì cẩn thận tôi phạt đấy!” Bạch Lập Nhân bày ra bộ dạng uy nghiêm, nghiêm túc cảnh cáo.
“Vâng.” Diệu Diệu vẫn không khép miệng được, cô có thể nhìn được đường tình duyên rộng mở của bản thân, tâm tình thật tốt, ây da, không thèm so đo với anh ta.
Anh bước đến trước cửa phòng làm việc thì dừng chân lại.
“Đừng có sốt sắng gả mình ra ngoài sớm quá làm gì, thận trọng một chút!” Tự giải quyết cho tốt vào! Cùng một gã đàn ông, bị lừa một lần là đủ rồi, để bị lừa nhiều lần quả thật quá buồn cười!
Những lời này anh lấy tư cách bạn bè mà nhắc nhở cô.
“Vâng.” Trước giờ cô vẫn nhận sai kiểu này, vào tai trái lại ra tai phải.
Sau khi từ Vũ Hán trở về, Liêu Diệu Trăn có gì đó là lạ.
Thấy thái độ cho có lệ của cô, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-trai/1219898/quyen-3-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.