Anh hẹn xem mắt tại một quán cà phê.
Buổi tối, Bạch Lập Nhân im lặng ngồi ăn khô chiên một mình.
Sau khi xuống máy bay, anh lập tức chạy đến chỗ hẹn, căn bản không được nghỉ ngơi.
Cà phê ở Ôn Châu phỏng chừng là loại cà phê đặc biệt nhất cả nước, cà phê và ốc xào đích thị là hai món ăn kinh điển nơi đây. Cà phê căn bản hệt như kèm theo một vé ăn miễn phí gồm nhiều món ăn vặt, rau xào… cũng có thể giúp người ta ăn no bể bụng. Nếu Starbucks có ý mở rộng chi nhánh đến Ôn Châu, bảo đảm cổ phiếu của họ sẽ tụt giá vèo vèo.
“Đứa trẻ này bình thường công việc bề bộn nên tính cách có hơi chút… nhưng nhân phẩm thì không đáng lo.” Mẹ Bạch ra sức quảng cáo, quyết tâm đem con trai mình bán đi.
Trưởng bối của đối phương từ trên xuống dưới, trái trái phải phải, tỉ mỉ hệt như đang đi mua thịt đánh giá anh.
Anh buông đũa, một chút khẩu vị cũng không có.
Con người sao phải lớn lên? Tại sao nhất định phải thành gia lập nghiệp? Vì sao nhất định phải cùng chung mái nhà, cùng nằm một giường, nuôi con đẻ cái với một người xa lạ? Bạch Lập Nhân phát ngấy với cái loại nhân sinh mà mẹ anh lúc nào cũng thao thao bất tuyệt rồi.
“Cậu Bạch đây không những sự nghiệp thành đạt mà còn rất đẹp trai nha!” Trưởng bối bên kia xem ra rất hài lòng.
Dù sao Bạch Lập Nhân khí vũ hiên ngang, bề ngoài lại đẹp trai, quả thật là một miếng bánh rất hấp dẫn.
Từ nãy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-trai/1219897/quyen-3-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.