Sáu năm nay, cô đặc biệt sợ quỷ, còn quỷ lại đặc biệt thích dây dưa với cô.
May mà cô có vũ khí bí mật.
Diệu Diệu kìm lòng không được sờ sờ bùa hộ mệnh bên mình.
“Chị Diệu Diệu, người mẫu này là chị à? Chụp đẹp quá!” Tiểu Ứng cầm sổ tay quảng cáo từ mấy năm trước ngắm ngía rồi hô to.
Trước kia tóc chị ấy để thẳng, còn bây giờ đã nhuộm thành màu rám nắng, uốn thành lọn, so với trước kia còn thu hút hơn nhiều.
Diệu Diệu thở dài, cũng cầm lật xem lại hình mình khi còn thanh xuân.
Năm ba và năm Tiểu Ứng đại học mọi người làm gì cũng tụ tập một chỗ, nhưng gần tốt nghiệp lại càng có nhiều vấn đề cần lo lắng.
Tiểu Vĩ và Hiểu Vũ chia tay.
Hạ Thiên muốn theo đuổi sự nghiệp của riêng mình.
Ninh Ninh không thể nắm bắt được Bạch Lập Nhân như gần như xa, dự định ở lại Thượng Hải.
Chỉ còn cô.
“Chị Diệu Diệu, năm đó chị làm gì tổng giám đốc mà để anh ấy nắm thóp thành ra như vậy?” Mới nhận việc nửa ngày, cơn gió sôi nổi mang tên Tiểu Ứng đã ngọt ngào gọi cô một tiếng chị Diệu Diệu, như thể đã thân quen lâu ngày.
Nói đến điểm ấy, cô cũng nghi hoặc.
Không phải chỉ nuốt của anh ta một hơi sao? Lúc ấy cô cũng bị báo ứng mà, không cẩn thận nuốt phải nước miếng của anh ta cũng kinh khủng lắm chứ. Dù gì cô cũng thành ý đầy mình đi xin lỗi rồi mà.
Nhiều lúc cô hoài nghi Bạch Lập Nhân vì chuyện năm đó mà thỉnh thoảng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-trai/1219883/quyen-2-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.