Anh nuốt nước miếng của cô ta!
Mỗi lần nhớ lại là mỗi lần buồn nôn, nội trong một buổi tối, Bạch Lập Nhân đã đánh răng ít nhất mười lần, vứt đi ít nhất năm cái bàn chải, anh khó chịu đến độ mất ngủ cả đêm.
Buổi sáng hôm sau, bạn cùng phòng Kỷ Tiểu Vĩ thấy anh lại ở toilet chà chà nửa ngày trời, nhịn không được đứng trước cửa phòng chọc ghẹo: “Có cần tôi đi mua thêm nước súc miệng cho ông không?”
Mua lâu rồi!
Nhưng anh không ngờ mình lại trở thành đề tài giải trí cho đám sinh viên trong trường, dù sao ngày hôm qua lúc anh đưa Liêu Diệu Trăn đến buổi tiệc, mọi người đều ái muội nhìn bọn họ.
Hôm nay dù anh cố tình đi học trễ, vậy mà Liêu Diệu Trăn vẫn chủ động sán lại ngồi gần.
“Cô muốn làm gì?” Bạch Lập Nhân âm thầm tức giận, nghĩ đến hình tượng một năm nay mình vất vả xây dựng mới không để thái độ khó chịu biểu hiện rõ ràng.
Mọi người cười trộm, tự động dịch sang chừa chỗ, Diệu Diệu thấy rất mất mặt nhưng không thể không ngồi gần Bạch Lập Nhân.
Cô biết bọn họ nghĩ gì, hôm qua vì chuyện này mà Ninh Ninh suýt chút nữa cãi nhau với cô, nhưng cô không còn bất cứ sự lựa chọn nào khác.
Hôm nay là 14/7 âm lịch, oan hồn bên ngoài ngày càng nhiều, cho dù một ngụm dương khí của Bạch Lập Nhân có thể tạm thời giúp cô bảo vệ hồn phách, nhưng không thể bảo đảm cô sẽ không gặp thêm bất cứ ác ma nào nữa.
Hiện tại cô cực kì dễ dàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-trai/1219882/quyen-2-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.