Sau khi đến ga, Diệu Diệu nhanh chân ra cổng đứng chờ taxi.
Dù sao sau khi thất tình cô cũng không cần phải để ý xem người khác đánh giá mình thế nào nữa.
Ánh mắt cô lúc này vừa sưng vừa đỏ trông rất đáng sợ, nhưng cô nói được là làm được, một khi đã đến Thượng Hải thì quyết không rơi nước mắt vì bất cứ kẻ nào nữa.
Cách đó không xa, Bạch Lập Nhân cũng đang đứng chờ xe như cô.
Anh không có nhiều hành lý như Diệu Diệu, đi taxi chỉ vì anh không chịu được cảnh chen chúc trên xe bus mà thôi.
Tàu vừa đến ga nên cũng có rất nhiều hành khách cùng đứng chờ xe, Diệu Diệu đành đến chỗ Bạch Lập Nhân đang đứng, mở miệng hỏi: “Bạn học Bạch, chúng ta đi chung xe đi.” Một công đôi việc, vừa có thể tiết kiệm tiền, vừa có thể giảm bớt lượng xe lưu thông trên đường, hơn nữa cô nghĩ mình trả tiền taxi, coi như trả tiền hộp cơm khi nãy anh mua.
“Không cần.” Bạch Lập Nhân thản nhiên liếc cô một cái rồi lạnh lùng quay đi, tiếp tục chờ xe.
Anh không thích tiếp xúc nhiều với loại học sinh nữ như cô.
Cho dù khi ở trên tàu anh từng nghĩ Liêu Diệu Trăn thực ra cũng là một người dễ chịu.
Bị thái độ của anh làm cho xấu hổ, cô cũng hơi tức giận: “Bạn học Bạch, tôi nghĩ cậu rất rất nên đọc một quyển sách nổi tiếng!”
Anh lạnh lùng quay đầu lại nhìn.
“Kiêu hãnh và định kiến!”* Diệu Diệu nói.
Hửm? Anh nhíu mày.
Anh không cần tình yêu, đặc biệt là đối với dạng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-trai/1219878/quyen-2-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.