Hu hu hu.
Bạch Lập Nhân cầm tạp chí, xoay lưng lại.
Hu hu hu.
Anh chậm rãi lật tạp chí, từng trang từng trang một.
Hu hu hu.
Hu hu hu.
Rốt cuộc có im đi hay không!!
Đem chăn dính đầy vi khuẩn đá ra xa, Bạch Lập Nhân lấy áo khoác cuốn vào người, đeo tai nghe nghe nhạc.
Hu hu hu hu hu.
Hu hu hu hu hu.
Hu hu hu hu hu.
Cái người cùng phòng kia vẫn tiếp tục khóc.
Rất nhanh đến giờ cơm, Bạch Lập Nhân đi mua một hộp cơm, dùng nước sôi tráng đũa rồi bắt đầu ăn.
Hu hu hu hu hu.
Hu hu hu hu hu.
Người đối diện vẫn còn ôm chăn khóc đến tê tâm liệt phế.
Chịu đả kích lớn vậy sao? Nhìn tôi xem, vẫn sống tốt đây này!
“Chàng trai à, hai người biết nhau đúng không?” Ông bác lớn tuổi nhất phòng hỏi anh.
Vì khi nãy cứ nghĩ cô gái nhỏ kia ngừng khóc rồi, ánh mắt hồng hồng như thỏ vừa ngẩng lên, nhìn thấy cậu bé này không hiểu sao lại bị kích thích, tiếp tục ôm chăn khóc rống.
“Là bạn học ạ.” Bạch Lập Nhân đầu cũng không thèm ngẩng, tiếp tục ăn cơm.
“Vậy sao không an ủi cô ấy?” Anh trai giường trên cũng tò mò hỏi.
“Không quen.” Bạch Lập Nhân mi cũng không thèm nâng, lấy đũa nhặt rau cần ra.
Anh ghét ăn rau cần, không hiểu loại rau ăn như cỏ này có gì ngon.
Lúc người giường đối diện kia ngừng khóc, anh loáng thoáng nghe được câu…duyên phận chết tiệt gì vậy!
Anh cũng biết vì sao cô khóc.
Đỗ San San và Đan Thiểu Quan cùng đi du
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-trai/1219877/quyen-2-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.