Nhà hàng Lâu Dương được xây dựng cách đây 68 năm, có thể nói đây là thương hiệu lâu đời nhất trong mảng ẩm thực tồn tại ở thủ đô. Không chỉ đáp ứng tốt tất cả nhu cầu về mỹ thực mà còn rất chu đáo trong việc phục vụ giá trị tinh thần cho khách khứa.
Nghệ sĩ muốn biểu diễn ở đây nếu không phải giọng hát cực tốt, biểu diễn thu hút thì chính là có bối cảnh chống đỡ sau lưng. Điển hình như cô ca sĩ Mỹ Mỹ, tuy không phải quá tài năng nhưng là tình nhân của chủ nhà hàng Lâu Dương nên bối cảnh thế này đã quá đủ để được biểu diễn 1 tuần 1 buổi, chưa kể cơ thể cô ta như rắn nước có lồi có lõm nóng bỏng rất được một số khách yêu thích nên cũng coi như biểu diễn ở đây không có gì là không thích hợp.
Mạc Khanh ngồi trên chiếc xe mới đã bảo A Nhất mua hôm qua, nhìn mình trong gương một lượt cảm thấy thế này hình như hơi không ổn cô lo lắng thầm hỏi hệ thống:
"Này, ngươi không thấy trang điểm thế này quá nhạt sao? Phong cách vậy đâu giống ca sĩ?"
[Chủ nhân, ngài nên cảm thấy may mắn nhân vật nguyên bản này vốn nghiện trang điểm và luôn trong trạng thái hận không thể úp nguyên cái khay phấn vào mặt. Nên lúc ngài tẩy trang không ai nhận ra cũng đúng.
Phó Kiệt lăn lộn trong giới giải trí đã quá lâu, nếu chủ nhân không cẩn thận để lộ một chút manh mối về vẻ ngoài hắn sẽ nghi ngờ ngay tức khắc.
Cẩn thận vẫn hơn a...]
"Liệu tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-trung-sinh-thanh-nhan-vat-phan-dien/1371309/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.