“Tỷ tỷ mang em đi ăn bánh nha?” Liễu Nguyệt cười ngọt ngào ngồi xổm nói chuyện với cô bé trước mặt.
“A, cô mau tránh ra, cô tránh ra, Dao Dao tỷ tỷ mau tới cứu em.” Cô bé kêu to, vẫy khỏi tay Liễu Nguyệt.
Nụ cười của Liễu Nguyệt cương cứng, có vẻ thực xấu hổ, cô đứng dậy đối người bên cạnh cười cười xin lỗi, nhất cử nhất động vẫn nhất mực khéo léo.
Người chung quanh đều khiển trách nhìn cô bé, đứa nhỏ này thực phiền toái, mụ mụ chết, người khác đối xử tốt với nó nó cũng không biết điều? Tại mạt thế mang theo hài tử chạy trốn rất phiền toái, nếu không có Liễu Nguyệt dung mạo xinh đẹp tâm địa thiện lương, đứa nhỏ này sớm đã cùng mẹ của nó phơi thây rồi.
Cô bé kia khóc lớn hơn, thân thể run run cuộn thành một đoàn.
Đỗ Mộng Dao nghe tiếng khóc lập tức chạy tới, phẫn hận nhìn Liễu Nguyệt, cô đẩy đối phương ra, ngồi xổm xuống đem cô bé ôm vào trong ngực.
“Thiên Thiên không khóc, Thiên Thiên rất dũng cảm, Thiên Thiên là hảo hài tử.” Đỗ Mộng Dao vừa vỗ nhẹ lưng cô bé vừa dụ hống.
Cô bé cùng mẹ mình là do bọn họ từ trong một thôn trấn cứu được, cô bé rất hiểu chuyện, trừ bỏ buổi tối ngày hôm kia tang thi bất ngờ đột kích, mẹ của cô bé bị cắn chết, cô bé cũng chưa từng khóc qua lần nào, Liễu Nguyệt đã làm gì mà khiến cho cô bé sợ tới mức khóc lớn như vậy chứ.
Liễu Nguyệt bị đẩy lảo đảo, ngã vào trong ngực Liêu Phi Phàm vừa đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-trong-sinh-chi-dao-hoa-trai/1340575/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.