“A…không nên, đừng…” Hạ Ấm quơ tay và chân, thân mình lui ở trong góc, biểu tình mê mang biểu lộ sợ hãi.
Hạ Lưu biến sắc, tiến lên ôm lấy cô, nhẹ giọng nói: “Chị, chị…không có việc gì, là em, em là tiểu Lưu.” Nhẹ nhàng vỗ sau lưng cô, ý bảo cô thả lòng, ánh mắt nhìn qua cánh tay phải bị thương của cô, sắc mặt nhất thời trầm xuống.
Dưới sự trấn an của cậu, cô dần yên tĩnh lại, thân mình chôn ở trước ngực Hạ Lưu, đầu cúi xuống đem tất cả biểu tình đều giấu đi, tay lộ ra bên ngoài, phủ đầy gân xanh.
Đường Bưu trầm mặc nhìn Hạ Lưu trấn an Hạ Ấm, hắn so với Hạ Lưu thì hiểu rõ cô hơn, hắn cũng không cho rằng cô là người tốt nhưng Hạ Lưu vẫn cố chấp tin rằng năm đó là bản thân được Hạ Ấm cứu, hắn biết rõ chân tướng nhưng cũng không có vạch rõ sự thật này. Hạ Ấm năm đó sở dĩ mang theo Hạ Lưu, cũng không phải là vì tình thân, có thể nói là cớ thì đúng hơn.
Đương nhiên, hết thảy điều này Hạ Lưu hoàn toàn không biết gì cả. Ở trong mắt cậu, Hạ Ấm là người thân duy nhất còn sót lại, là người chị sẽ chăm sóc cậu mà không có nửa điểm tư tâm. Mấy năm nay, Hạ Lưu săn được tinh hạch hay dị hạch đều cho cô, vì để cho dị năng vô dụng của cô thăng cấp, cậu chưa bao giờ đụng đến nửa viên tinh hạch và dị hạch, Đường bưu và những người khác đều thấy.
“Tiểu Lưu, Diệp Thần muốn giết chị, em phải giúp chị.Giúp chị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-lat-van-nam-xung-nghich-tap-ky/4579666/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.