Tô Chu im lặng quan sát hết thảy những thứ đang diễn ra trước mắt, phía xa nhân viên y tế đã sẵn sàng cứu trợ, đột nhiên mọi người im lặng, tất cả tách ra thành một con đường nhỏ.
Từ ngoài bước vào là một cụ già lưng khòm, tay cầm quải trượng bằng vàng, trên đầu trượng là tượng một con chim sống động như thật, đôi mắt là hai viên tinh hạch tang thi đã trải qua quá trình điêu khắc, nó như chứa một linh hồn hắc ám, gọi người không dám nhìn thẳng.
Tô Chu đôi mắt trầm xuống, con chim này...
"Cộp cộp..." Quải trượng có tiết tấu gõ nhẹ xuống sàn nhà, đoàn người bắt đầu không tiếng động lùi xa ra.
"Đây là có chuyện gì?" Lão già quay qua hỏi tên nam nhân đeo huy chương bạc luôn túc trực đứng đằng sau.
Hắn cúi đầu, vô cùng cung kính đặt chéo bàn tay lên vai trả lời.
"Thưa Bạch lão, tên này che dấu bản thân bị tang thi cào trúng, qua mắt nhân viên bảo vệ xâm nhập căn cứ, đến đây thì bệnh độc đã bộc phát, đúng lúc tiểu thiếu gia đi ngang qua thì bị bắt lấy."
Bạch lão mị mị khoé mắt, khoé môi mân thành một đường thẳng, tỏ vẻ không vừa lòng.
"Ngươi chẳng lẽ không biết rõ thân phận của tiểu thiếu gia tại căn cứ này? Không một ai bảo vệ mà để nó chạy loạn?"
Tên đeo huy chương bạc bùm một tiếng quỳ gối xuống sàn nhà, cả người bắt đầu run lên, nếu tiểu thiếu gia có mệnh hệ gì hắn cũng không sống nổi.
Bạch lão không thèm chú ý đến hắn, bên kia con tang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-hoi-sinh/1143649/chuong-32.html