Loại tâm tình bức thiết muốn một món vũ khí tốt, người bình thường kỳ thật rất khó để lý giải.
Chỉ có thể gọi là, có bột mới gột nên hồ, ước chừng chính là đang nói đến trạng thái của An Nhiên lúc này.
Cho nên lý do để An Nhiên muốn đi ra khỏi bệnh viện này lại thêm một cái, nàng nhớ rõ trong nhà của mình và chồng cũ, có để một con dao quân đội, con dao bị chồng cũ của nàng giấu trêи gác mái bộ dạng rất trân quý.
Lúc An Nhiên quét tước gác mái đã từng rút con dao đó ra nhìn qua, lưỡi dao rất sắc bén, tay nàng mới chỉ phảng phất như chạm vào lưỡi dao đã bị cắt một vết rất sâu, làm nàng sợ tới mức không dám chạm vào nó.
"Được, ta đi tìm."
Hồ Trinh nhìn An Nhiên gật đầu, đưa con dao trong tay mình cho An Nhiên, thay cho con dao nhìn rất đắt nhưng chất lượng còn không bằng con dao 9 đồng trước đó, sau đó nàng ấy như nhớ đến cái gì, nhắc một túi ni lon ở trêи giường của mình giao cho An Nhiên.
"Đây là một chút thuốc, ta thu thập được trong các phòng bệnh và trong phòng phân phối thuốc ở tầng bốn, trong đó một số ta xem hướng dẫn sử dụng rất thích hợp với chúng ta, ta để lại cho ngươi một ít."
"Ta?" An Nhiên kỳ quái ngẩng đầu lên, nhận túi nilon mà Hồ Trinh đưa qua, nhìn bên trong một đống thuốc hỏi:
"Ta phải dùng thuốc gì?"
"Ngươi không bị ngứa sao?"
Nhìn biểu tình kỳ quái trêи mặt An Nhiên, biểu tình trêи mặt Hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-duong-oa-ban-chep-tay/1528466/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.