Nhìn những con tang thi đó, hỗn hợp của óc và máu sền sệt như sữa chua, bộ não và thứ sữa chua đó vón cục vào nhau. Cho nên hiện tại An Nhiên không có cách nào dùng mắt thường phân biệt những cục vón đó là não hay là kim cương, nàng chỉ còn cách dùng tay xoa bóp những thứ tròn tròn đó, cảm giác bên trong một chút.
Hồ Trinh cầm theo dao, một bên xây dựng tâm lý cho mình, một bên tự cổ vũ để có dũng khí đi vào bên trong cánh cửa, thấy An Nhiên ngồi xổm trêи mặt đất, đang sờ lên thứ trắng trắng nộn nộn lẫn trong một vũng chất lỏng đen đúa sền sệt như nhựa đường.
Nàng ấy sửng sốt một chút không nhịn được, xoay người, chống vào tường khom lưng nôn ra.
An Nhiên bỏ thứ trong tay xuống, nhặt lên một viên kim cương bỏ vào túi, quay đầu lại, nhìn bóng dáng Hồ Trinh không nói gì, chỉ đứng dậy, lau tay mình vào quần áo, chỉ vào một cái chậu lớn được đặt ở bên cạnh thang cuốn, nói với Hồ Trinh:
"Giúp ta mang bồn cây này dọn vào phòng bệnh đi, cảm ơn nha."
Đây là một chậu cây gì An Nhiên cũng không biết, chậu cây này dính khá nhiều óc tang thi, khiến cho phiến lá màu lục còn rơi rớt tí tách thứ sữa chua màu đen, ngoài sữa chua đen còn có một chút mảnh vỡ xương cốt.
An Nhiên cảm thấy đặt chậu cây ở đây luôn khiến nàng phân tâm, nếu nàng không cẩn thận đá ngã nó, như vậy không tốt lắm, làm nàng cảm thấy mình đang khi dễ cây nhỏ, cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-duong-oa-ban-chep-tay/1528465/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.