Lục Tinh Triệu không thể nhìn rõ gương mặt Hoài Lân, nhưng anh biết, cậu đang nhìn lên. Vậy là đủ rồi.
Lục Tinh Triệu chậm rãi đặt thanh sô-cô-la vào miệng, dùng đầu lưỡi trân trọng cảm nhận hương vị ngọt ngào đang tan chảy.
Anh thầm tưởng tượng: Hoài Lân sống trong khu vực an toàn nhất của S căn cứ, có phải cũng giống như xưa, vô ưu vô lo không? Cậu vẫn đang tự tay làm sô-cô-la—là vì thấy hạnh phúc, hay chỉ đơn giản là quá buồn chán?
Có khi bây giờ cậu đang vừa xem pháo hoa, vừa khuấy nồi sô-cô-la chảy cũng nên?
Sự tưởng tượng ấy vừa ngọt ngào vừa chua xót, Lục Tinh Triệu nuốt trọn lấy tất cả, cuối cùng lặng lẽ trèo xuống khỏi tường thành.
Suốt quãng ban ngày còn lại, anh di chuyển quanh vùng ngoài rìa của Giáo hội Phán Xét , thỉnh thoảng sẽ mang vài thứ về để đưa cho Hoài Lân.
Anh bắt đầu giết những giáo đồ lang thang khắp nơi, rồi đến cả những trung tầng chuyên rao giảng giáo lý. Rất nhanh chóng, lần theo dấu vết, anh tìm ra tổng bộ của Giáo hội. Nhân lúc một buổi tụ họp diễn ra, anh đã từ khoảng cách ngàn dặm bắn chết một vị “Thánh sứ “.
Tầm mắt anh sớm đã không còn đủ rõ để nhìn xa đến vậy, nhưng sát ý trong lòng lại mạnh mẽ tới đáng sợ. Trong mơ hồ, anh có một cảm giác vô cùng kỳ diệu, như thể mọi quỹ đạo của mũi tên, của cánh chim đều hiện lên rõ ràng trước mắt, có thể nắm bắt dễ dàng chỉ bằng một cái giơ tay.
Anh suýt chút nữa đã tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295167/chuong-216.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.