“Hai viên tinh hạch mới.” Lục Tinh Triệu nhàn nhạt đáp, “Lúc kiểm tra họ nhất định đòi nộp một viên, tôi tốn chút thời gian để ‘thuyết phục’ họ.”
Trợ lý cẩn thận nhận lấy hai viên tinh hạch dị năng, vì giá trị lớn lao của chúng mà không khỏi run tay. Hắn hào hứng nói:
“Hai viên này to thật, đổi được ít nhất ba trăm phiếu lương thực đó. Cậu lấy ở đâu ra vậy, không phải dị năng giả của căn cứ S đấy chứ?”
“Tôi giết người của Giáo hội Phán Xét.” Đôi mắt xám nhạt của Lục Tinh Triệu nhìn chằm chằm vào hắn, ánh lên một tia không vui:
“Tay chân bọn chúng đã vươn quá dài rồi.”
Trợ lý gật đầu nói:
“Đúng đúng đúng, tổ trưởng Bạch cũng nói vậy. Anh ấy rất không hài lòng chuyện Giáo hội Phán Xét nhắm vào Hoài Lân, cứ luôn yêu cầu căn cứ phải cứng rắn hơn với bọn chúng, không thể để bọn họ cứ nhăm nhe người của chúng ta mãi…”
Nghe đến cái tên đó, ánh mắt Lục Tinh Triệu khẽ động, hỏi:
“Dạo này Hoài Lân thế nào?”
Trợ lý đáp:
“Vẫn như vậy thôi. Mỗi ngày ăn uống, ngủ nghỉ đúng giờ, khẩu phần thì càng ngày càng giảm, mà người thì chẳng thấy biến chuyển gì nhiều, gặp ai cũng không muốn nói chuyện, chỉ khi tổ trưởng Bạch đến thì mới nói được dăm ba câu.”
“Dạ dày của cậu ấy khá hơn chưa?” Lục Tinh Triệu hỏi.
Trợ lý nghĩ một lát, trả lời:
“Từ tháng trước là đỡ hơn rồi, nhưng vẫn chỉ muốn uống cháo. Chỗ yến mạch lần trước anh mang về cũng ăn hết rồi, cậu ấy vui lắm, còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295166/chuong-215.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.