Nửa tháng sau. Hoài Lân cuối cùng cũng đưa mọi người bình an trở về căn cứ số 12.
Bên ngoài căn cứ cỏ dại đã mọc um tùm, thậm chí có cả thực vật đột biến bò lan kín cả hồ chứa nước của Tiểu Bạch Long, chỉ là bọn chúng và lũ cá nhỏ dưới nước lại chung sống yên ổn.
Dù mới rời đi không bao lâu, nhưng những chuyện xảy ra lại như đã kéo dài cả một đời.
Ngay cả Đan Triết cũng không nhịn được cảm thán:
“Mệt.”
Việc đầu tiên mọi người làm, là cẩn thận chôn cất Hoài Minh và Nghiêm Phi Quang, tổ chức cho họ một buổi lễ truy điệu.
Buổi lễ vô cùng giản dị. Đám người trẻ trong căn cứ phần lớn chưa từng trải qua sinh ly tử biệt, giờ đây nhớ lại sự bao dung và dịu dàng của Nghiêm Phi Quang khi xưa, ai nấy đều đỏ mắt.
Từ xa, Tiểu Bạch Long ngân lên một tiếng dài, như cũng đang cất lên lời tiễn biệt buồn bã và kéo dài vô tận.
Lục Tinh Triệu vòng tay ôm lấy Hoài Lân, che chắn ánh nắng gay gắt trên đỉnh đầu cho cậu. Trong lòng ngực y, Hoài Lân khẽ thì thầm:
“Rõ ràng em từng mơ thấy anh ấy sống đến tận khi đó, còn đang nghịch viên dị năng kia, quay đầu lại mỉm cười với em… Sao lại có thể rời đi lúc này? Anh, có phải em đã tự ý thay đổi quá nhiều tương lai, khiến Tiểu Nghiêm…”
Lục Tinh Triệu dịu dàng ngăn lại những lời ấy, im lặng nhìn cậu thật lâu, rồi khẽ nói:
“Hoài Lân, đừng tự trách. Cũng chẳng có gì phải hối hận. Mọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295141/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.