Nghĩ đến đây, Hoài Lân gần như phản xạ có điều kiện mà thốt ra:
“Không, chúng tôi sẽ không gia nhập.”
Đối với những chuyện khác, Hoài Lân đã không còn quá để tâm – dù sao cậu cũng là người từng sống sót qua mạt thế. Nhưng chỉ riêng Lục Tinh Triệu, cậu tuyệt đối không muốn để anh phải chịu dù chỉ là một chút nguy hiểm.
“Tiền kiếp” của anh ấy – con chim ưng biển đôi mắt xám kia – mỗi khi nhớ lại, vẫn khiến lòng cậu đau nhói.
Bạch Như An nghe ra quyết tâm trong giọng Hoài Lân, nhưng vẫn không nỡ buông tay, tiếp tục khuyên:
“Tiểu Quỳ, việc này không thể để cảm xúc lấn át lý trí. Con phải nghĩ cho kỹ. Ở lại trái đất thì ‘lần trời sáng thứ bảy’ sớm muộn gì cũng đến – đến lúc đó, không ai có thể sống sót; nhưng nếu dám đánh cược một phen, biết đâu lại có thể tự tay giành lấy cơ hội sống sót từ tay tận thế…”
“Tôi không phải không muốn giành lấy hy vọng này, nhưng…” – Hoài Lân nói một cách uyển chuyển – “Tôi không tin những người này lắm.”
“Một công trình lớn thế này cần tất cả mọi người đồng lòng, mà lực lượng của các ông hiện giờ… còn quá ít.”
Bạch Như An khẽ thở dài, đáp:
“Cho nên chúng tôi mới đến tìm con”
“Hoài Lân, con là người mang theo tiên tri, là biểu tượng niềm tin. Con xuất hiện, mới có thể thu phục lòng người.”
“Còn Lục Tinh Triệu, là mấu chốt trong khâu kỹ thuật. Năng lực của cậu ấy sẽ rút ngắn ít nhất một phần ba thời gian thi công,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295140/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.