“Thật nghĩ dùng đường ống dẫn nước thì tôi không động tay được à? Phúc Âm Sứ, anh vừa bước vào mở miệng câu đầu tiên, tôi đã nhận ra rồi.”
Đối phương lập tức biến sắc, bỗng đứng bật dậy định lao về phía cửa, miệng há ra như muốn hét lên, nhưng kinh hoàng phát hiện mình không còn chút sức lực nào. Anh ta lảo đảo đập mạnh vào cánh cửa, cố rút ra ống giải độc nhỏ từ bên hông—
Nhưng bàn tay còn chưa nâng lên, Hoài Lân đã nhẹ nhàng rút lấy ống nghiệm ấy từ tay đối phương, động tác cực kỳ đơn giản và bình tĩnh.
“Các anh cũng to gan thật. Dám tiếp tục giở trò trước mặt tôi? Không biết năng lực của tôi là gì à? Hơn nữa, anh còn ngốc đến mức không kiểm chứng tôi có phải thật Hoài Lân hay không, sau chuyện đã xảy ra với Tiểu Cam Thảo.”
Cậu nhẹ nhàng lắc lắc ống thuốc nhỏ, vẻ mặt điềm nhiên, nụ cười nhàn nhạt, từng chữ thốt ra lạnh như băng:
“Bây giờ thì anh rơi vào tay tôi rồi.”
Phúc Âm Sứ dựa sát vào cửa, ánh mắt dần mờ đi, cố dùng hết sức để đập mạnh sau lưng hòng cầu cứu—nhưng cũng chỉ phát ra tiếng lạch cạch yếu ớt.
Hắn ngẩng đầu lên nhìn Hoài Lân, môi khẽ run run, dường như đang cố nói điều gì đó.
Hoài Lân như thể đã đoán được đối phương định nói gì, khẽ cười:
“Tôi biết mạng của anh chẳng ảnh hưởng gì đến đại cục của bọn họ. Tôi chỉ là… muốn thay Tiểu Nghiêm báo một món nợ, vậy thôi.”
Nói xong, cậu bỗng nghiêng người, dường như nhường chỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295133/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.