Bọn họ đặc biệt chuẩn bị cho Hoài Lân một gian nghỉ ngơi riêng biệt. Trong phòng, mọi vật dụng đều đầy đủ, thậm chí còn có cả truyền hình cáp — thứ vốn đã cực kỳ hiếm hoi kể từ sau tận thế.
Không có khóa cửa, không có người canh gác.
Có lẽ vì đối phương cho rằng chỉ một mình cậu thì chẳng làm được gì. Hoặc cũng có thể vì… họ đang cố tình tỏ vẻ tin tưởng, để từng bước đưa cậu vào thế cờ họ bày sẵn.
Hoài Lân lặng lẽ kiểm tra khắp căn phòng một lượt, sau đó ngồi xuống ghế, bật ti vi lên.
Màn hình chỉ có vài kênh đang hoạt động, phần lớn đều là phát lại các bài thuyết giảng của giáo hội, hoặc chiếu đoạn ghi hình các tín đồ cầu nguyện trong những nơi bị ô nhiễm.
Ti vi phát ra những âm thanh đều đều, Hoài Lân nghe được nửa chừng thì lấy hộp đựng viên cầu thuỷ tinh ra.
Viên cầu yên vị trong lòng bàn tay cậu, sáng long lanh như mặt hồ phản chiếu ánh đèn. Cậu cẩn thận lật qua lật lại, khẽ gõ nhẹ vào vỏ cầu, sau đó đặt lên tai.
Không có âm thanh.
Không có chuyển động.
Nhưng Hoài Lân lại đột nhiên nở một nụ cười nhẹ, giống như đã xác nhận điều gì đó.
Cậu đặt viên cầu về chỗ cũ, vừa vặn đúng lúc có tiếng gõ cửa vang lên.
Một người đàn ông trung niên mặc lễ phục bước vào, trong tay bưng khay bạc. Trên khay là một chai rượu vang đỏ cùng hai chiếc ly pha lê.
“Thánh Tử, buổi tối an lành. Đây là lời chúc mừng từ các Sứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295132/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.