Sau khi dứt lời, ống kính xoay xuống mặt đất.
Nghiêm Phi Quang bị nỏ ghim thẳng xuống đất, cả người co rút trong đau đớn, máu từ miệng trào ra không dứt, đôi mắt mất đi tiêu cự vẫn mơ hồ nhìn về phía ống kính máy quay.
Nghiêm Phi Quang dùng ánh mắt ôn hòa nhìn về phía ngoài ống kính — cũng chính là nơi Hoài Lân đang đứng dõi theo trong tuyệt vọng. Giọng nói của cậu ta đứt quãng:
“Đừng nhìn anh… nam thần… xấu xí lắm…”
Phúc Âm Sứ cười lạnh:
“Chết như vậy rất đau đúng không? Nào, nói cho Hoài Lân biết anh đau lắm đi. Kể khổ một chút, tôi tiễn anh chết nhanh hơn một chút.”
Nghiêm Phi Quang hoàn toàn không để tâm đến lời hắn. Anh lại cười, trong nụ cười là cố chấp và yên lòng:
“Đừng sợ… Hoài Lân… bản thể của anh vẫn còn… khụ… cái đệm cằm em tặng, đẹp lắm… Sau này… anh sẽ có bản nhạc hay hơn… Anh sẽ cố gắng… luyện tập… mỗi lần có thời gian… anh đều… kéo cho em nghe…”
Nói xong câu cuối cùng, Nghiêm Phi Quang như trút được gánh nặng, thở hắt ra một hơi mãn nguyện. Anh không nói thêm lời nào nữa, chỉ yên lặng nhìn thẳng vào ống kính — giống như đang hỏi:
“Anh kéo đàn có tiến bộ không? Còn khó nghe như trước nữa không?”
Ánh mắt ấy, rực rỡ đến khiến người khác không nỡ rời đi.
Video phát hết, Hoài Lân ngây dại, theo phản xạ mà bấm vào nút “phát lại”.
Lục Tinh Triệu đưa tay tắt nguồn điện, khẽ gọi: “Hoài Lân.”
“Anh.” Hoài Lân ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh, thấy Lục Tinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295129/chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.