Nếu như những người sống sót sau tận thế đều là “ác quỷ”, nếu thế giới này vốn dĩ đã trở thành đấu trường của ma quỷ, thì những “thiên sứ” mang thiện ý — vốn đã không thể sống sót đến ngày nay rồi.
Vậy thì những “con người” còn sót lại, nếu không muốn trở nên tha hóa… chẳng phải chính là cừu non chờ bị xẻ thịt sao?
Mang theo vô vàn nghi hoặc trong lòng, Hoài Lân ôm lấy di thể của cha ruột, quay trở lại căn cứ số 12.
Nhưng nơi đây — đã vắng tanh không một bóng người. Cả căn cứ như thể bị bốc hơi, không còn gì để lại.
Lục Tinh Triệu đi rất nhanh qua vài hành lang chính, chẳng thấy lấy một bóng người, nhưng trên bàn vẫn còn sót lại một ly trà nguội bị vội vàng bỏ xuống.
Vũ khí đạn dược đều đã bị mang đi, chỉ còn lại lương thực và nhu yếu phẩm vẫn gần như nguyên vẹn.
Hoài Lân cao giọng gọi:
“Tiểu Cam Thử! Vạn năng Nghiêm đâu rồi!”
“Cao lão đại? ? Khuyển Dạ Xoa, …. mọi người đâu rồi?!”
Lục Tinh Triệu quay lại, trầm giọng nói:
“Ở đây không còn ai cả. Hoài Lân, em phải bình tĩnh nghe anh nói… bọn họ có thể đã bị bắt cóc.”
Hoài Lân như bị ai đó đạp mạnh vào ngực, cả người chấn động, sắc mặt lập tức trắng bệch:
“Anh đừng dọa em! Họ chẳng phải vừa mới tổ chức tiệc sao? Có khi đang đi thăm Long Vương cũng nên… Chúng ta mới đi có một tuần, sao có thể xảy ra chuyện mà toàn bộ căn cứ biến mất không một tiếng động chứ?!”
Lục Tinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295128/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.