Hoài Lâm nhàn nhạt nói:
“Mày đánh đồng tất cả con người là rác rưởi à? Tao nhìn thấy còn nhiều hơn mày, nên có tư cách nói thẳng: Ở xã hội bình thường, người tốt kẻ xấu còn phải giả vờ giữ luật. Nhưng đến thời mạt thế, rác rưởi sẽ lộ nguyên hình, còn người – thì vẫn là người. Đánh giá một người, không nhìn lúc họ thuận buồm xuôi gió, mà phải xem khi họ tuyệt vọng nhất, họ đối xử với người khác ra sao.”
Kỷ Thần im lặng rất lâu, không thể phản bác.
Lục Tinh Triệu gõ bàn:
“Giờ nói thẳng đi, có cách nào để Giáo hội Phán Xét ngừng nhắm vào Hoài Lâm không?”
Kỷ Thần trầm tư hồi lâu, rồi buồn bã lắc đầu:
“Tôi… không nghĩ ra.”
Hoài Lâm bắt chước Đan Triết, nhướng mày, lắc lắc que trêu mèo trong tay:
“Mày thông minh vậy cơ mà, hay triết lý vậy cơ mà, giờ lại bó tay?”
Đan Triết lạnh giọng chen vào:
“Không nói thì đánh cho mở miệng.”
Kỷ Thần giật mình, tưởng mình nghe lầm. Đánh cung? Hành hình? Thời nào rồi? Nhưng ngẫm lại, đây là mạt thế, mạng người nhẹ như lông hồng, còn luật pháp gì nữa đâu…
Vừa nghĩ xong đã thấy Hoài Lâm vung cái que trêu mèo, đầu lông mềm xù chỉa vào mặt hắn, miệng tươi cười nói:
“Ngoan thì nói thật đi, không thì tao cho mày nhột tới chết đó.”
Kỷ Thần: “……”
Hắn nhìn quanh, thấy cả căn phòng ai nấy đều nghiêm túc không chớp mắt, không ai tỏ ra đùa cợt, liền nuốt nước bọt:
“Các người nghiêm túc thật đấy à?!”
Đan Triết lạnh nhạt:
“Không biết từ xưa đã có kiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295107/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.