Lục Tinh Triệu đứng trên cao, ánh mắt lạnh lẽo. Anh không đáp.
Chốc lát sau, Hoài Lâm và Nghiêm Phi Quang được Tiểu Bạch Long chở đến vòng sau căn cứ, do Cao lão đại và người khác tiếp ứng kịp thời, đưa vào an toàn.
Lục Tinh Triệu lập tức kiểm tra vết thương của Hoài Lâm. Thấy cậu không hề bị thương, anh mới thở phào một hơi.
Hoài Lâm lập tức nhận lấy micro loa truyền thanh, giọng lạnh như băng:
“Tôi tất nhiên sẽ không thả người về để đi báo tin. Người đâu — bắn hạ hết lũ chim mập đó cho tôi. Dùng tên lửa! Không cần tiếc đạn!”
Đám chim mập biến dị suy cho cùng cũng chỉ là động vật được thuần hóa, chưa từng trải qua “tẩy não thực sự”. Sau một trận pháo kích dữ dội bằng tên lửa, bầy chim lập tức tán loạn, hoảng hốt vỗ cánh bay tứ phía, biến thành một làn khói đen lao vút về phía chân trời.
Lục Tinh Triệu đặt ống phóng hỏa tiễn xuống, nhìn theo những cái mông cháy khét lẹt đang dần biến mất khỏi tầm mắt, lẩm bẩm:
“Sao cứ có cảm giác cảnh này quen quen…”
Một lúc sau, bầu trời đã hoàn toàn sạch bóng, bầy chim mập đã bay mất tăm không để lại một cọng lông.
Người của Kỷ Thần bị tạm thời giữ lại bên ngoài căn cứ. Dù sao lực lượng quá chênh lệch, để an toàn thì vẫn nên cách ly. Việc canh chừng, Nghiêm Phi Quang xung phong đảm nhận.
…Tuy nhiên, người thực sự phát huy tác dụng lại là triệu hoán thú của anh ta: Tiểu Bạch Long.
Giờ phút này, Long Vương Gia đã hoàn toàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295106/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.