Vì cặp cánh gà của Hoài Lâm, Lục Tinh Triệu cũng đành mặt dày, cắn răng nhận lấy hai cặp chim mập mà Kỷ Thần để lại. Ngoài ra, hai bên còn trao đổi thêm một số vật tư sinh tồn khác — bên Kỷ Thần thì thiếu trầm trọng gia vị và cồn y tế, bên Hoài Lâm thì cần thêm bản vẽ và mô hình vũ khí.
Như vậy, hai căn cứ cũng xem như đã thiết lập được một mối quan hệ trao đổi đôi bên cùng có lợi.
Trước khi rời đi, Hoài Lâm còn đưa cho Kỷ Thần hai miếng sô-cô-la thủ công, mỉm cười nói: “Sau này cứ ghé chơi thường xuyên nhé. Dù gì trang trại chăn thả chim của anh cũng sát địa giới tụi em, tiện quá còn gì.”
Kỷ Thần cẩn thận nhận lấy, nhìn qua một lượt rồi trân trọng bỏ vào túi áo ngực, gật đầu.
Bất chợt, anh quay sang Lục Tinh Triệu, cảm khái: “Thời mạt thế, ly tán là thường, hiếm lắm mới có thể gặp lại cố nhân. Lục ca vẫn chẳng thay đổi gì cả, khiến tôi xúc động vô cùng…”
Anh dang hai tay, chủ động ôm lấy Lục Tinh Triệu, mang theo cảm xúc sâu đậm của một người từng vào sinh ra tử.
Lục Tinh Triệu cũng thấy nghẹn ngào, khẽ nói: “Thế sự xoay vần quá nhanh, tôi chỉ mong các anh—”
Lời còn chưa dứt, một tiếng “phụt” rất nhẹ vang lên, nhỏ đến mức gần như bị gió thổi tan, nhưng lại tựa như tiếng sét giáng xuống đầu.
Lục Tinh Triệu khựng người, lảo đảo lùi lại hai bước, sắc mặt tái nhợt, một tay siết chặt bụng — máu bắt đầu thấm qua kẽ tay.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295104/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.