“Cũng phải,” Hoài Lâm gật đầu liên tục, “Muối là vật tư giữ sức chiến đấu hàng đầu, còn quan trọng hơn cả đạn. Bọn tôi dùng luôn kho trong căn cứ, muối không giống thịt, để được lâu.”
Kỷ Thần nói: “Lần này tôi tự dẫn quân ra ngoài, cũng không hẳn chỉ là… muốn gây sự, khụ.”
Lục Tinh Triệu bật cười: “Con chim mập bị Tiểu Bạch Long nhà tôi cắn phải mông kia, cũng là chim các anh thả đi chăn đấy à? Nhận được tin rồi đến kiểm tra tình hình phải không?”
“Phải, nghe nói hôm đó con chim bị Giáo phái Phán Xét triệu hồi, chạy vào địa bàn các cậu. Xét cho cùng, cũng không thể trách các cậu được.” Kỷ Thần thở dài bất lực: “Đám người Giáo phái đó toàn là lũ máu lạnh. Giao dịch muối với chúng nó cũng bị ép giá sát sàn. Tôi đành phải tự đi tìm nguồn muối. Lần này ra ngoài mục tiêu chính là tìm mỏ muối hoặc kho dự trữ lớn, nếu không tìm được, tôi không thể về tay không.”
“Bọn tôi có thể chia cho anh một ít,” Hoài Lâm nói, “Cũng nhờ anh lần đó giúp bọn tôi đạn dược với cung tên.”
Kỷ Thần chân thành đáp: “Tôi dẫn theo cả trăm anh em, không phải không có lý do. Nếu không thực sự bức bách, tôi cũng chẳng muốn mở miệng kể khổ thế này… Lần này thật sự cảm ơn các cậu dang tay giúp đỡ, thật lòng cảm ơn!”
Ba người vừa trò chuyện vừa đi về phía nhà kho, dọc đường thì gặp Nghiêm Phi Quang đang đẩy một chiếc xe nhỏ.
“Làm gì đấy?” Hoài Lâm tiện miệng hỏi.
Nghiêm Phi Quang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295103/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.