Lục Tinh Triệu hỏi: “Bao lâu rồi chưa em chưa tỉa tóc ?”
“Chắc là tháng trước nữa? Em không biết tỉa, nhờ Vạn năng Nghiêm làm thợ cắt tóc một lần, tay nghề chắc cũng ổn.” Hoài Lâm cười tươi, “Không sao đâu, mặt đẹp thì kiểu gì cũng đẹp thôi!”
Lục Tinh Triệu im lặng một lúc, rồi bỗng nói: “Anh cắt cho em nhé? Anh tự cắt tóc từ nhỏ, tay nghề cũng tạm.” Hàm ý: từ nay đừng để Nghiêm Phi Quang cắt tóc cho em nữa!!!”
Lúc đầu Hoài Lâm chưa nghĩ ra, sau này đợi đến khi Lục Tinh Triệu đã bắt đầu bận rộn trên đỉnh đầu mình rồi, cậu mới bất chợt hiểu ra! Tức thì bật cười đến nghẹn cả thở.
Lục Tinh Triệu suýt nữa tay run lên, tí thì cạo trụi cả đầu cậu, bất đắc dĩ nói: “Thủ trưởng đại nhân à, trước tiên có thể tạm dừng việc mở não được không?”
“Không phải là mở não… là giàn nho sau nhà bị chua quá nên sập rồi…” Hoài Lâm cười đùa một câu, còn Lục Tinh Triệu thì giả vờ không hiểu, khẽ ho một tiếng, tiếp tục bận rộn.
Hoài Lâm nửa lim dim mắt, trong lòng như có chút say say.
Cảm giác như chỉ là một lần cắt tóc mà cũng trở nên đáng mong chờ lạ kỳ, như thể mỗi việc nhỏ nhặt đều có thể trở thành điều tuyệt vời, khiến người ta luôn chờ đợi khoảnh khắc tiếp theo.
“Hoài Lâm, chuyện… chuyện em từng nói là ‘trọng sinh’, trước đó rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Lục Tinh Triệu bỗng hỏi.
Hoài Lâm mở mắt ra, hơi ngập ngừng: “Thật ra em cũng không rõ rốt cuộc là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295100/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.