Lúc này, điều Lục Tinh Triệu hy vọng nhất chính là khoảnh khắc hiện tại — được ôm Hoài Lâm trong lòng, cùng lặng lẽ đón bình minh — có thể kéo dài mãi mãi. Tâm trí anh hoàn toàn tĩnh lặng, gần như đạt đến cảnh giới “trở về nguyên sơ”, một trạng thái thuần khiết đến gần với… triết học Plato.
Lúc này, tâm trạng của Hoài Lâm lại hoàn toàn trái ngược. Trong đầu cậu, vô số hình ảnh bắt đầu đảo lộn cuồn cuộn, huyên náo như thể đang diễn lại cả "Đại Náo Thiên Cung". Cậu tự động đem mình và hàng chuyển phát thành hai nhân vật anime, rồi tưởng tượng ra một chuỗi hành trình từ nắm tay, hôn môi, thân mật... cho đến cả chuyện kia... ——Trời ơi trời ơi, hàng chuyển phát nhà mình thật là quá đen tối, quá cầm thú luôn ấy!!
Chốc lát sau, Hoài Lâm cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, vùi mặt vào lồng ngực Lục Tinh Triệu, bật ra tiếng cười khúc khích nén lại:
“He he he…”
Lục Tinh Triệu: “???”
Thôi vậy, dù sao thì tâm tư của Thủ trưởng Hoài cũng không phải chuyện có thể đoán nổi… Những lúc như hòa thượng mù sờ voi, đoán mãi không ra thế này thì trước nay thiếu gì?
Lục Tinh Triệu nghĩ thế, liền thuận theo luôn cái thiết lập khó lường của nhà mình, mỉm cười đặt tay lên vai cậu:
“Sao vậy, muốn quay về à?”
“Không…” Hoài Lâm đáp khẽ, giọng nghèn nghẹn, “Anh kể cho em nghe chuyện trước kia đi. Em chỉ biết anh là do ba anh nhặt về từ Tây Bắc, rồi được sắp xếp vào trường quân đội. Sau đó tại sao không vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295099/chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.