Lục Tinh Triệu nhìn kỹ lại, chỉ thấy gương mặt Hoài Lân lần này tỉnh lại đã chẳng còn chút thịt thừa nào. Không rõ là do lớp “mỡ trẻ con” bao năm nay cuối cùng cũng chịu biến mất, hay là vì gầy đi thật nên mặt mới không còn tròn trịa nữa.
So với sự vui vẻ đầy lạc quan của Hoài Lân, Lục Tinh Triệu thì gần như nhăn tít cả mặt lại:
“Gầy đến thế này… dưỡng chất sao mà đủ được? Hoài Lân…”
Hoài Lân cười hì hì nhào vào lòng anh, ôm lấy một cái rõ chặt:
“Nghe nói người mẹ nào cũng sẽ lo con mình gầy gò trong giai đoạn cao vọt đấy!”
Lục Tinh Triệu: “…”
Anh thật sự rất muốn vác cậu ra ngoài… đánh đòn.
Thế nhưng Hoài Lân vốn đã quá rành mấy trò này rồi, vừa mới láu cá chọc ghẹo một câu xong liền lập tức đổi giọng, mềm mại nũng nịu như mèo con:
“Anh ơi em đói chết mất rồi! Hôm nay nhất định phải được ăn thịt!”
Lục Tinh Triệu chớp mắt, lập tức quên sạch vừa rồi đang nghĩ gì, chỉ trầm giọng dặn:
“Chốc nữa đừng ăn nhiều quá, em vừa mới tỉnh.”
Hoài Lân không để vào tai, hớn hở đáp:
“Em là dị năng giả rồi! Dạ dày bằng sắt cũng không bằng em đâu, anh cứ chờ mà xem.”
Lục Tinh Triệu thoáng ngẫm lại — cũng có lý. Khi bản thân thức tỉnh, thể lực và cảm quan đều phát triển vượt chuẩn. Nếu Hoài Lân cần năng lượng bù đắp, chỉ cần chú ý đừng quá đà là được.
Cho nên, một lát sau.
Trước giờ ăn chính thức, bàn ăn chỉ có hai người.
Hoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295070/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.