“Đệt, cái thằng bão tố kia chắc cưỡi gió mà đến thật đấy! Vừa nhắc xong đã tới cửa rồi!” Cao lão đại sửng sốt kêu lên.
Cả đám đưa mắt nhìn nhau. Đan Triết nói:
“Sao giờ, Hoài Tiểu Ngoan em là người rõ tình hình nhất, giờ xử lý hai đứa kia thế nào đây?”
“Đóng cửa không tiếp là xong.” Lục Tinh Triệu nói, “Mình giả chết không thèm quan tâm, chẳng lẽ chúng nó đào đất moi bọn mình ra để tẩy não chắc?”
Anh vừa dứt lời, bộ đàm lại vang lên. Người giữ cổng báo:
“Hai người kia vẫn đứng ì trước cửa không chịu đi, còn mỗi người lấy ra một cái bồ đoàn, ngồi thiền ngay tại chỗ luôn rồi.”
“Bọn này định chặn cổng thiệt rồi đây!” Cao lão đại tức giận hét lên
Mấy người liếc nhìn nhau, Hoài Lân vươn vai một cái rồi nói:
“Dù sao thì hai kẻ ngoài cửa cũng chẳng ngồi được bao lâu đâu, trong căn cứ mình có ăn có uống, cứ cù cưa vài ngày, đảm bảo tụi nó cụp đuôi bỏ về thôi. Em mặc kệ đấy, ôi, buồn ngủ chết đi được, phải ngủ một giấc đã…”
Lục Tinh Triệu: “…”
Thấy sắc mặt Lục Tinh Triệu biến đổi, Hoài Lân vội vàng bổ sung:
“Lần này em đảm bảo sẽ tỉnh sớm! Tuyệt đối không ngủ li bì như lần trước nữa, em… em chỉ là do nằm mơ thấy mấy giấc ‘tiên tri’ lâu quá, phải bù lại sức lực thôi mà.”
Lục Tinh Triệu lúc này mới yên tâm phần nào, dịu giọng nói:
“Vậy ngủ một lúc đi, anh cũng ở lại đây với em.”
Nghiêm Phi Quang hào hứng kêu lên:
“Nam thần, anh cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295069/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.