Cách tết nguyên đán còn vài ngày, nhưng Ôn Minh còn chưa trở về, dường như lại bị Tề Cảnh Huy thuận tiện phái đi làm những nhiệm vụ khác rồi, mà Ôn Dao cả ngày làm ổ trong nhà lại có khách đến.
"Mời tôi?" Ôn Dao nhíu mày, nhìn người đàn ông khoảng ba mươi tuổi trước mắt, hỏi ngược lại.
Người đàn ông gật gật đầu, giọng điệu thành khẩn: "Đúng vậy, hiệu trưởng hi vọng cô bé có thể lại giúp một việc, giúp đỡ dạy bảo vài ngày, là như thế này đấy..."
"Không đi." Ôn Dao lời ít ý nhiều trực tiếp từ chối.
"À? Không đi?" Người đàn ông ngây ngốc, hắn còn chưa nói hết mà!
"Thế, cô bé có muốn nghe tôi nói hết rồi mới quyết định hay không? Thù lao của chúng ta..."
"Tiểu Tiểu!"
Nhìn thấy Tiểu Tiểu lập tức biến lớn, lời nói của người đàn ông bị kẹt trong cổ họng, nói không nên lời nuối không trôi, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào Tiểu Tiểu, cứ như vậy bị Tiểu Tiểu kéo đi ra ngoài.
"Dao Dao, em làm gì hù dọa hắn như vậy chứ, vừa nhìn đã biết chỉ là một người đọc sách bình thường, chúng ta nên dùng cách nhẹ nhàng một chút."
Hạ Y Huyên đến tìm Ôn Dao từ trong phòng ngủ vừa giúp Ôn Dao thu xếp quần áo vừa thò ra nửa người nói, em gái nhỏ hình như càng ngày càng có chút bạo lực rồi.
Hiện tại thời tiết càng ngày càng lạnh rồi, tuy trước kia Ôn Dao có gom hết quần áo trong nhà vào không gian, nhưng hơn nửa năm qua Ôn Dao cũng cao lớn không ít, quần áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-chi-on-dao/1085089/chuong-315.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.