Trong núi rừng, núi non trùng trùng điệp điệp, dưới chân bao phủ một tầng cỏ dại dày đặc, cây cối bên người cành lá rậm rạp, xanh như phỉ thúy.
Ánh mặt trời nhỏ vụn xuyên thấu qua khe hỡ của những chiếc lá, ở trên đồng cỏ lưu lại quang ảnh.
Gió thổi nhè nhẹ, không khí tươi mát thoải mái dễ chịu, hoàn cảnh hoàn toàn yên lặng như vậy thật sự làm cho người ta không cảm nhận được đây đã là tận thế rồi.
Ôn Dao mang theo Mạn Mạn đi trong rừng cây, cô có thể rõ ràng nơi này nồng độ năng lượng trong trời đất mạnh hơn nơi khác một chút.
Đêm qua cô có thể thuận lợi tiến cấp rồi, xem ra cha Ôn vẽ sơ đồ kinh mạch cho cô đúng rồi, tuy cô không biết cha như thế nào làm ra được đấy.
Quả nhiên dị năng trong người rơi vào trạng thái bão hòa dựa theo con đường trước đó phá tan kinh mạch thuận lợi rất nhiều.
Tiểu Tiểu có thể bị đè nén quá mức trong thời gian này rồi, vừa tiến vào rừng đã tháo chạy cực kỳ nhanh không thấy bóng dáng luôn.
Mạn Mạn thành thành thật thật dừng lại ở trên bờ vai Ôn Dao, hơi thở trong rừng rậm khiến nó cảm thấy vô cùng thoải mái, nó rũ cụp dây leo của chính mình, có chút buồn ngủ rồi.
Ôn Dao đi đến nơi đã đến tối hôm qua, sau đó cô đi về hướng bên phải mấy trăm mét, thấy được dưới cây kia có một đám cỏ.
Tối hôm qua ở trong đêm tối tản ra ánh huỳnh quang nhàn nhạt, giờ đây vào ban ngày cỏ non
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-chi-on-dao/1084887/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.