*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thẩm Thanh Lan nhìn cô, vẻ mặt điềm đạm, “Cảm thấy không thoải mái ở đâu sao?” Phó Thư Nghệ lắc đầu, “Không phải, chỉ là cảm thấy con quá ngu ngốc
Anh đã nhắc nhở con, chính con cũng đã phát hiện nhưng vẫn đần độn đi theo người ta, còn uống đổ người ta đưa, đúng là chẳng có chút đầu óc nào, bị hại cũng đáng đời.”
Thẩm Thanh Lan gật đầu phụ họa, “Còn có thể hiểu rõ bản thân như vậy thì cũng không tính là quá ngốc.” Phó Thư Nghệ ngẩn ngơ, tủi thân mếu, “Mẹ, chẳng phải mẹ nên an ủi con sao?” Mẹ, sao mẹ không theo lẽ thường gì hết vậy?
Thẩm Thanh Lan cười khẽ, “An ủi cái gì?3Con còn cần mẹ an ủi à?”
Phó Thư Nghệ nhận lấy táo, nghiêng đầu nghĩ rồi lắc đầu
Thật sự không cần
Cô cũng không yếu ớt như vậy
Thẩm Thanh Lan rút một tờ giấy, chậm rãi lau sạch sẽ bàn tay không cẩn thận bị nước trái cây bắn vào, chậm rãi nói, “Thư Nghệ, trước đây là do ba mẹ bảo vệ con quá kỹ, lại quên đi rằng trên con đường đời này, người có thể cùng con đi đến cuối cùng không phải là chúng ta
Ba và mẹ cũng không thể che chở con cả đời được, nên sau này ba và mẹ sẽ học cách buông tay, để con tự mình bước đi.”
Chuyện này đã cho Phó Thư Nghệ một bài học, cũng như cho bậc làm cha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-ngot-hon-nhan/597282/chuong-855.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.