Máy hút khói không được bật, chỉ có chiếc quạt thông gió trên tường kêu ầm ầm. Phòng này trần thấp nên nhìn hơi chật, ánh sáng thì mờ nếu không bật đèn. Cửa sổ quạt hút hướng ra ngõ, lâu lâu có tiếng bánh xe đạp lăn qua, không biết con cái nhà ai không ngủ trưa.
Trên bàn, Chu Yên Thiển đẩy toàn bộ thịt tới trước mặt Liên Vãn, trong khi cô thì ăn đầy rau, chốc lát lại lùa cơm vào miệng.
Cô ăn ít đến nỗi Liên Vãn cũng ngại gắp thêm đồ ăn, nàng chỉ ăn cơm trắng, nhai một lúc lâu rồi lại cảm thấy trong miệng ngọt ngào.
Trên đĩa còn khá nhiều đồ ăn, Chu Yên Thiển để ý thấy, gắp một miếng sườn lớn bỏ vào bát của nàng, nói: “Ăn nhiều vào, nếu không thì cả mớ đồ ăn này một mình chị ăn một tuần cũng không hết."
Cách nói chuyện của cô rất thoải mái, Liên Vãn cả kinh, buột miệng nói: “Vậy sao chị còn làm nhiều như vậy?” Nói xong, nàng thật muốn cắn lưỡi mình.
Thấy Liên Vãn kiên quyết gặm xương sườn, vẻ mặt không còn lạnh lùng nữa, cả người như phá tan sương mù, sinh động đáp xuống trước mặt cô. Chu Yên Thiển mỉm cười: "Trước đây chị rất hay bận rộn, nên chị muốn tìm thứ gì đó để làm mỗi khi rảnh rỗi. Chị thích nấu ăn, nhưng chị không thể ăn nhiều như vậy, về điểm này thì ở một mình không tốt."
“À.” Liên Vãn đáp lại, lại như muốn sửa chữa điều gì nên phụ hoạ, “Ở nhà em cũng vậy, bình thường đều ăn mì.”
“Em thường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900790/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.