Nghe những gì Liên Vãn nói, ở đầu bên kia Chu Yên Thiển chỉ cười, Liên Vãn cảm thấy giọng nói của cô trong điện thoại đột nhiên ghé sát, tiếng cười đó cào vào tai nàng, rất ngứa.
"Em mới ngủ dậy à?"
Liên Vãn ậm ừ, sau đó duỗi chân đứng dậy cầm lấy ấm đun nước đang sôi trong góc.
"Vậy em còn chưa ăn phải không?"
"Chưa." Liên Vãn nói, nàng đổ nước nóng đã đun sôi vào một cái xô nhựa, ấm đun nước bằng nhôm đã ngả màu, là sản phẩm của nhà máy năm đó, dung tích lớn, một ấm nước đủ để tắm. Hơi nước nóng phả thẳng vào mặt nàng, suýt chút nữa khiến lông mày nàng treo một tầng nước.
Nàng chớp mắt và cảm thấy xung quanh hốc mắt mình cũng có chút ẩm ướt vì khói.
"Vậy chị lấy thức ăn còn dư từ bữa trưa chiên cơm cho em ăn, được không?"
"Không phải nấu canh hả?" Liên Vãn khựng lại một chút, có hơi nghẹn lời, "Đừng làm nhiều quá..."
"Biết rồi mà ––" Chu Yên Thiển kéo dài âm cuối như làm nũng, giọng nói quen thuộc nhưng có chừng mực thúc giục nàng, "Em đi tắm đi, khi nào ra ngoài thì nói với chị một tiếng để chị xào lại, nếu không thì cơm sẽ nguội mất, ăn không ngon."
"Được." Liên Vãn nhỏ giọng trả lời, trong lòng đè nén vui mừng, “Vậy, em cúp máy trước nhé?”
"Được —"
Cuộc gọi kết thúc, giọng nói làm lòng người ngứa ngáy cũng bị cắt đứt, Liên Vãn mở vòi nước, pha nước lạnh vào xô nhựa đựng nước nóng. Nàng đợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900789/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.