Khi Liên Vãn lái xe về thị trấn, mưa dường như ngày càng nặng hạt hơn.
Mưa như trút nước xen lẫn với gió lớn, đuổi theo phía sau bước chân người. Liên Vãn đỗ xe xong, cầm ô chạy một mạch vào khu chung cư, trên đường không một bóng người, bóng cây trên đầu bị hạt mưa rơi lộp độp, làm ướt nửa vai nàng trong thời gian ngắn.
Hành lang ẩm ướt, thậm chí còn có vài chỗ đọng nước, không khí tràn ngập mùi ẩm ướt đặc trưng của mưa bão mùa hè.
Trời mưa rất to và bãi đậu xe ngoài trời đã trở nên lầy lội. Suốt đường đi, mỗi bước đi của Liên Vãn đều phát ra tiếng động.
Nàng kích động không hiểu nổi, đi thẳng lên tầng 3. Sau khi bấm chuông cửa, nàng suy nghĩ một chút rồi dùng chân chà bùn đất dưới đế giày ở góc cầu thang.
Khi Chu Yên Thiển mở cửa, cô liếc mắt nhìn thấy một góc áo phông trắng lấp ló ngay góc cầu thang.
"Ủa?" Người phụ nữ giả bộ nhìn đi chỗ khác, "Người đâu rồi? Sao lại không thấy?"
Tiếng mưa làm át đi giọng cô, nghe không rõ lắm.
Liên Vãn lập tức nói: "Ở đây."
Khi nàng bước tới, gió ùa vào hành lang, nửa vai ướt đẫm nước mưa cảm thấy mát lạnh. Người phụ nữ đứng ở cửa, trên mặt lộ ra ý cười không thể che giấu, vênh váo như gió. Khiến Liên Vãn muốn bắt lấy cô. Khi nàng nắm lấy cổ tay cô, làn da ấy mát lạnh, trời mưa to, nhưng Liên Vãn lại cảm thấy nhẹ nhõm, có mùi hương thơm ngát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900737/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.