Hai người họ bị đánh thức bởi một tiếng động lớn.
Mưa gió bên ngoài vẫn chưa ngừng. Âm thanh vang lên giống như sấm sét trên mặt đất, chiếc xe đỗ dưới lầu gào thét đau lòng, Liên Vãn không ngủ được bao lâu, trước khi Chu Yên Thiển quấn lấy nàng thì nàng đã ôm cô vào lòng an ủi: "Đừng sợ, chắc là cái gì đó bị gió thổi bay."
Giọng nói của nàng lúc này đặc biệt dịu dàng trước tiếng ồn chói tai, vừa thấu đáo vừa tri kỷ: "Em đi xem thử một chút."
Chu Yên Thiển vẫn còn kinh ngạc, mặc cho nàng vén chăn bước đi, dựa nửa người trên gối, cô hiếm khi choáng váng như vậy.
Cô luôn bị mất ngủ, sau khi chuyển về quê, vấn đề của cô đã cải thiện thành giấc ngủ nông, mặc dù cuộc sống tĩnh dưỡng hiện tại thực sự có hiệu quả với cô, nhưng cơ thể bị dày vò lâu ngày nên sức khoẻ vẫn còn yếu, khi bị bừng tỉnh đột ngột như vậy, nhịp tim khó có thể bình tĩnh lại, chỉ có thể dựa vào xoa dịu một chút.
Liên Vãn không ý thức được dị thường của cô, đi tới bên cửa sổ, vén rèm cửa sổ nhìn ra ngoài, mưa như trút nước ập đến, đèn xe màu đỏ dưới lầu lóe lên vụt tắt cùng với tiếng rít, làm nền cho màn mưa hỗn loạn.
Ngoài ra, trời tối đen như mực, cửa sổ của mọi người đều đóng chặt, thậm chí còn dán băng keo chéo, như một tư thế chống bão. Vẫn còn sớm, đèn đường trong chung cư cũ vẫn chưa bật nên không thể nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900735/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.